To the Dominican Nuns
Dear Sisters,
Your Christmas greetings have begun arriving at the Santa Sabina Convent in Rome and at the Promoter of the Nuns email address. With this Merry Christmas letter of greeting I want to express my gratitude for the good Christmas tidings and intentions that you have expressed to me. And I feel very close you all, especially those monasteries and Sisters which due to distance or other circumstances don’t have so much access to the closeness and support of the Dominican Order. I think of those monasteries in which the Sisters are few, sick and aged, even just one; that the joy and tender mercy of God, who became one of us, will arrive there in especial abundance.
This great mystery of time which has us at its whims; our having focused on the calendar period has the attribute and benefit of recalling to us important stories in our lives: birth, also Baptism and our first participation in the Eucharist, religious profession, the confirmation of the Order, the foundation of our monastery or convent, the date of an appointment…
The most essential, important and impressive of the stories that the calendar reminds us of is precisely this one which we are about to celebrate: the birth of Christ amongst us. It is something so extraordinary that it is only fitting for us to be in awe and adoration. I think that this is the most propitious Christian attitude in which to live Christmas. Love has come to visit us, to share life and destiny with us, with our large human family that continues to walk, groping much of the time, in spite of so many achievements and events. That’s why, like the angels of Bethlehem who are bursting with joy over this unique, incomparable Good News, we also feel caught up in jubilation, praise and adoration; and prostrated at his feet we want to express our gratitude for such a wonderful and unimaginable grace.
These days of Christmas, dear Sisters, are particularly propitious so that your monastic communities increase in all that expresses the joy and gratitude of the Mystery of God who has become one of us. Above all it will be important for each one of you, without exception, to express with all your being that God has been born and lives in the depths of your heart. Let us not forget that as an Order, as a religious family, we are born in this context of communion, of apostolic courage and of boundless joy. In this year of special prominence to the religious life, for us to live this joy of our faith will be a great contribution to the whole Church and to the society around us.
This Christmas is a propitious time for listening. For listening to all that has been announced in Sacred Scripture, and to what the Liturgy of these days so majestically offers us. For listening to God’s discreet action, lost as one among many, in the complexity of our history. For listening to the divine action; stop, pay attention, listen: it is Him, he who existed before all things, who has camped in the midst of us.
This Christmas is a propitious time to renew our faithfulness to Him, at times broken by the passage of time and the bright lights which the progression of life itself presents to us. Looking at Him, divine tenderness and vulnerability in our hands, we want to tell him that our lives are his, for Him, so that through them he can manifest Himself to everyone who crosses our life paths.
This Christmas is a propitious time to celebrate and express fraternal reconciliation, to continue walking with one mind and heart which God wants for our communities as a sign that he lives and dwells in the midst of us. We know very well that it only pays to give and to receive love. This live and real love between us, in the heart of our communities, will be a sparkle of his own Love, and who knows if not also an attracting lure for others who want to know and live it with greater intensity.
This Christmas is a propitious time to give attention to life. He, who is Life, origin and goal of all that exists, is born and shares life with us, shaking us from the indifference that can take hold of us before so many violations undergone by life itself. We live in a world in which the value of life, an incomparable divine grace, is being worrisomely cheapened in so many places: violence and war, kidnappings and extortion, exploitation and injustice; its beginnings are cut off and its end is rushed… Many of you care for and serve human life by listening, by sharing your own goods and resources with the less fortunate; in short, being a gift of the goodness of God for so many. Unfortunately it is not within our possibilities to change the minds and the hearts of those who govern in large measure the destinies of our nations and cities; it is however within our hands that they be builders of kindness, peace and justice that God the Father wants for all his sons and daughters. Let us continue, Sisters, to be paths of love, concern and service to life; it is only in this way that Christmas will be the face of divine truth to many!
Finally, this Christmas is a propitious time to immerse ourselves in the redemptive act that features our Lord, and which begins with his birth among us. There is a beautiful poem in which God the Father sends one of his angels to the entrance of Bethlehem to report to him what’s happening there after the birth of his Son. The report of the angel reveals enthusiasm: “everyone is happy, singing, laughing, praising and blessing God. Everyone is bringing gifts for the Child. Mary and Joseph do not leave his shadow.” “And the Child? How is the Child?” And the angel, changing tone, responds, “The Child has begun to mortalise. And it shivers, from cold, like a reed, in his crib”. The poet has captured to perfection the significance of the Incarnation. God has entered to share this cup of our limitation and contingency and he will drink it to the dregs. And in the fullness of his love he will enter into death. And it will be the strength of this total Love which will conquer it forever. And it will give us reason to hope against all hope, in this way making of us citizens of the Life which has no end, and messengers, even from the silence, of this saving joy.
Fr. César  Valero Bajo, OP
Promoter General of the Nuns
Của Cha Cesar Valero, OP, Đặc trách các Đan sĩ Đaminh
Các chị em thân mến,
Các lời chúc mừng Giáng Sinh của chị em đã bắt đầu đổ về Tu Viện Trung ương Santa Sabina tại Roma và đến địa chỉ email của Tổng Đặc Trách các Đan sĩ. Với lá thư chúc mừng Giáng Sinh này tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với những tin tức và dự định tốt đẹp trong mùa Giáng Sinh mà các chị em bày tỏ cho tôi biết. Và tôi cảm thấy thật gần gũi với tất cả mọi người đặc biệt là những đan viện và các chị em mà do điều kiện xa xôi cách trở hoặc những hoàn cảnh khác không nhận được nhiều sự thân tình và hỗ trợ của Dòng. Tôi nghĩ đến những đan viện đó, nơi chỉ có vài chị em bệnh tật, già nua, thậm chí chỉ có một người; tôi mong niềm vui và lòng thương xót nhân từ của Thiên Chúa, Đấng đã trở nên một người ở giữa chúng ta, sẽ tuôn tràn đến những nơi ấy.
Mầu nhiệm Giáng Sinh cao cả này thu hút chúng ta: việc chúng ta tập trung vào khoảng thời gian này trong năm mang lại ích lợi cho chúng ta để nhớ lại những mốc quan trọng trong đời chúng ta: ngày chúng ta chào đời, ngày Rửa Tội, ngày Rước Lễ lần đầu, ngày tuyên khấn, ngày châu phê Dòng, ngày thành lập đan viện hay tu viện, ngày hẹn nào đó …
Mốc quan trọng, chính yếu và ấn tượng nhất mà niên lịch nhắc nhớ chúng ta chính là ngày mà chúng ta sắp sửa đón mừng: ngày Chúa Kitô sinh ra giữa chúng ta. Đó là một biến cố phi thường mà chúng ta chỉ biết kinh ngạc và tôn sùng. Theo tôi đây là thái độ phù hợp nhất để sống mùa Giáng Sinh của người Kitô hữu. Tình yêu đã đến viếng thăm chúng ta, chia sẻ cuộc sống và phận người với chúng ta, với gia đình nhân loại đông đảo để tiếp tục dấn bước, mà đa phần là mò mẫm dù cho có gặt hái được nhiều thành tựu. Đó là lý do tại sao các thiên thần ở Bêlem bật lên tiếng reo mừng với Tin Mừng độc nhất vô song này, chúng ta cũng ở tâm trạng hân hoan, ngợi khen, tôn thờ và phục bái dưới chân Người để biểu lộ lòng tri ân với ân sủng tuyệt vời ngoài sức tưởng tượng như thế.
Các chị em thân mến, những ngày chuẩn bị Lễ Giáng Sinh này đặc biệt thuận tiện cho cộng đoàn đan viện của chị em thêm phần sốt mến tỏ lộ niềm vui và lòng tri ân Mầu nhiệm Thiên Chúa trở thành người sống giữa chúng ta. Điều quan trọng trên hết cho từng cá nhân chị em, không trừ một ai, là hãy bày tỏ bằng cả con người mình rằng Thiên Chúa đã được sinh ra và sống trong thâm sâu cung lòng chị em. Chúng ta đừng quên rằng một Dòng tu là một gia đình thánh hiến, chúng ta được sinh ra trong bối cảnh của sự hiệp thông, của lòng can đảm thi hành sứ vụ và của niềm vui bất tận. Đặc biệt nổi bật trong năm đời sống thánh hiến này, để chúng ta sống được niềm vui trong đức tin của chúng ta sẽ là một đóng góp cao quý cho toàn thể Hội Thánh và xã hội quanh ta.
Mùa Giáng Sinh này là thời điểm thuận tiện để chúng ta lắng nghe. Lắng nghe những gì được công bố trong Kinh Thánh, và những bài đọc trong giờ kinh Phụng Vụ những ngày này tặng ban cho chúng ta một cách thật trang trọng. Lắng nghe việc làm bí nhiệm của Thiên Chúa, Đấng hòa nhập giữa muôn người trong lịch sử phức tạp của chúng ta. Lắng nghe việc làm thánh thiêng; rồi dừng lại để chú ý và lắng nghe: chính là Ngài, Đấng hằng hữu trước mọi sự, Đấng dựng lều ở giữa chúng ta.
Mùa Giáng Sinh này là thời điểm thuận tiện để chúng ta canh tân lại lòng trung tín của chúng ta với Ngài vì những lúc không vẹn toàn do dòng chảy thời gian và những ánh sáng rực rỡ của đời sống mang lại cho chúng ta. Hãy chiêm ngắm Ngài, trong vòng tay mềm yếu mỏng manh dễ vỡ của chúng ta. Chúng ta muốn thưa với Ngài rằng cuộc đời chúng ta thuộc về Ngài, dành cho Ngài, để qua đời sống chúng ta Ngài có thể tỏ hiện chính Ngài cho mọi người đi qua cuộc đời chúng ta.
Mùa Giáng Sinh này là thời điểm thuận tiện để chúng ta đánh dấu và bày tỏ việc hòa giải huynh đệ với nhau, để tiếp tục một lòng một trí bước đi, đây chính là điều Thiên Chúa muốn cộng đoàn chúng ta thực hiện như một dấu chỉ rằng Ngài sống và hiện diện giữa chúng ta. Chúng ta biết rõ rằng điều tạo ra giá trị là cho đi và nhận lấy tình yêu. Tình yêu sống động và chân chính ở ngay giữa chúng ta, giữa cộng đoàn, sẽ là đốm lửa của tình yêu của chính Ngài, và ai biết được nếu nó cũng là một sức hút cho những người nào muốn biết và sống tình yêu này mãnh liệt hơn.
Mùa Giáng Sinh này là thời điểm thuận tiện để chúng ta chú ý đến sự sống. Ngài là Sự Sống nguyên thủy và cùng đích của mọi thứ hiện hữu, được sinh ra và chia sẻ sự sống với chúng ta, lay động chúng ta khỏi sự lãnh cảm vốn nắm giữ chúng ta trước vô vàn những xúc phạm diễn ra trong đời. Chúng ta sống trong một thế giới mà giá trị sự sống, vốn dĩ là một ân sủng thần linh khôn sánh, lại đang bị hạ thấp cách đáng lo ngại ở rất nhiều nơi: bạo lực và chiến tranh, bắt cóc và tống tiền, bóc lột và bất công; khởi đầu bị cắt bỏ còn kết thúc bị đập tan … Nhiều người trong chị em quan tâm và phục vụ cho sự sống con người bằng cách lắng nghe, bằng cách chia sẻ tài sản và nguồn vui riêng với những người kém may mắn hơn; tóm lại là trở thành quà tặng tốt đẹp của Thiên Chúa cho nhiều người. Đáng tiếc là chúng ta không có khả năng thay đổi não trạng và tấm lòng của những ai điều hành trên phạm vi rộng lớn định mệnh các quốc gia và thị thành; tuy nhiên chúng ta có khả năng khiến họ trở thành những người xây dựng lòng tử tế, hòa bình và công lý mà Thiên Chúa Cha muốn nơi mọi con cái của Ngài.
Các chị em thân mến, chúng ta hãy tiếp tục trở nên những nẻo đường tình yêu, quan tâm và phục vụ sự sống; chỉ bằng cách này thì lễ Giáng Sinh mới trở thành gương mặt của chân lý thần linh cho nhiều người!

Cuối cùng, Mùa Giáng Sinh này là thời điểm thuận tiện để chúng ta dìm mình vào công cuộc cứu độ của Chúa chúng ta, khởi đầu bằng việc Người hạ sinh giữa chúng ta. Có một bài thơ rất hay trong đó kể về Chúa Cha phái một trong các thiên thần đến cửa hang Bêlem để thuật lại cho Ngài nghe điều gì đang diễn ra sau khi Chúa Con ra đời. Lời kể của thiên thần biểu lộ sự phấn khởi: “Mọi người ai cũng hạnh phúc, ca hát, cười nói, ca ngợi và chúc tụng Thiên Chúa. Mọi người tặng quà cho Hài Nhi. Mẹ Maria và thánh Giuse không rời Người nửa bước.” “Còn Hài Nhi? Hài Nhi thế nào?” Thiên thần đổi giọng, đáp lại: “Hài Nhi bắt đầu có dấu hiệu của sự chết. Con trẻ run rẩy vì lạnh cóng trong máng cỏ”. Nhà thơ đã bắt được ý nghĩa và đẩy biến cố Nhập Thể đến tuyệt đích. Thiên Chúa đã bước vào thân phận con người để chia sẻ chén giới hạn và bất trắc của chúng ta và Người sẽ uống nó không chừa cặn. Và trong sự viên mãn của tình yêu, Người sẽ bước vào sự chết. Và sức mạnh của Tình yêu toàn vẹn này sẽ chiến thắng sự chết đến muôn đời. Và nó sẽ cho chúng ta lý do để hy vọng rằng bằng cách biến chúng ta thành những công dân của Sự Sống không bao giờ tàn, và thành những người loan tin niềm vui cứu độ này cho dù ở giữa sự thinh lặng.
Fr. César  Valero Bajo, OP
Tổng Đặc Trách các Đan sĩ