10/12/2014
869
Vài nét Lược sử
VỀ ĐAN VIỆN ĐA MINH
                 Thánh hiệu Đức Maria Thánh Linh                  
  
    “Lạy Chúa, con hết lòng cảm tạ,
                 Kể ra đây muôn việc lạ Chúa làm” (Tv 9,2)
 
  • Từ năm 1999, một số chị em Đaminh đã tuyên khấn trọn đời, thuộc Liên Hiệp Nữ Đaminh Việt Nam, ước muốn sống đời chiêm niệm, đã được phép khởi sự đời đan tu Đaminh qua hai năm tập theo Giáo luật tại một Đan viện của Dòng.
  • Ngày 23 tháng 10 năm 2002, Cha Carlos, Bề trên Tổng quyền Dòng đã chấp thuận đơn xin thành lập Cộng đoàn Đan tu Đaminh tại Việt Nam; đồng thời Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, Tổng GM GP TPHCM đã cho phép chị em được sinh hoạt trong Giáo Phận của ngài. Trong thời gian khởi đầu này, chị em cư ngụ tại Tu Xá Thánh Phaolo trở lại của Tỉnh Dòng Đaminh tại Giáo xứ Lạc Quang, Sài Gòn.
  • Từ lễ Thánh Giuse năm 2003, chị em chuyển về Giáo xứ Ngũ Phúc, thuộc Giáo Phận Xuân Lộc.
  • Ngày 9 tháng 01 năm 2004, Đức Cha Phaolo Maria Nguyễn Minh Nhật đã chấp thuận cho chị em sống thành Cộng đoàn tu trì trong Giáo Phận Xuân Lộc theo Giáo luật.
   Sau 12 năm, khi số nhân sự gia tăng, chị em đã đệ đơn xin Tòa Thánh để trở thành Đan viện tự trị.
  • Ngày 02 tháng 01 năm 2014, Đức Hồng Y Joan Braz of Aviz, Chủ Tịch Thánh Bộ  
        Tu Sĩ, đã chấp thuận đơn xin nâng cộng đoàn thành Đan viện Đaminh tự trị.
  • Trong niềm hân hoan của Đại lễ Truyền Tin, 25 tháng 3 năm 2014, Đức Cha Đa Minh Nguyễn Chu Trinh, Giám Mục Giáo Phận Xuân Lộc đã chính thức phê chuẩn và công bố Sắc Lệnh Thành lập Đan viện Đaminh thánh hiệu Đưc Maria Thánh Linh tại Việt Nam.
Sự kiện trọng đại này được ghi đậm nét trong lịch sử hình thành và phát triển của Giáo Phận Xuân Lộc, của Gia đình Đa Minh Việt Nam nói chung và Đan viện Đaminh nói riêng.
Mới hiện diện trên Đất Việt từ năm 2002, nhưng có thể nói rằng chị em đã được cưu mang trong ý định ngàn đời của Thiên Chúa, được ấp ủ trong đặc sủng của Dòng Giảng Thuyết gần 800 năm, đặc biệt của Gia đình Đa Minh Việt Nam từ nhiều năm qua.
Biết bao ân phúc chị em đã đón nhận được từ sự quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa, qua lời bầu cử của Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse, Thánh Tổ Phụ Đa Minh và các Thánh Dòng. Biết bao nghĩa tình đỡ nâng từ tấm lòng thương mến của Mẹ Giáo Hội, của Quý Đức Cha Giáo Phận Xuân Lộc, của Bề trên Tổng Quyền cũng như Gia đình Đa Minh Việt Nam và toàn thế giới, cùng với biết bao nỗ lực, hy sinh, gian khó phải vượt qua để dựng xây của quý vị thân nhân, ân nhân và mọi thành viên trong cộng đoàn, nhất là quý chị tiên phong.
Ngay từ đầu lịch sử Dòng, Thánh Đa Minh đã liên kết chặt chẽ đời sống chiêm niệm với sứ vụ loan giảng Tin Mừng. Trước hết, người đã lập nữ đan viện tại Prouille năm 1206 như chiếc nôi và là nơi “nuôi dưỡng đời sống tông đồ của anh em, cũng như của các tập thể khác trong gia đình Đa Minh.” Vì thế, anh chị em Đa Minh vẫn luôn đồng hành, và hợp tác với nhau trong sứ vụ phục vụ Lời Chúa từ 800 năm qua. Các đan sĩ tuy không ra khỏi nội vi để thực thi sứ vụ loan giảng, nhưng lại chọn được “phần tốt nhất” (Lc 10,42), đó là “chuyên chăm lắng nghe Lời Chúa” (x. Lc 10,40; 11,28) và “suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19)
Cây sống được là nhờ hai phần: gốc rễ và cành lá. Cành lá xum xuê là điều chúng ta dễ dàng nhìn thấy, nhưng được như vậy là nhờ gốc rễ, phần ăn sâu vào trong lòng đất. Gốc rễ có sâu, có chắc, thì cây mới mạnh, cành lá mới vươn lên và đơm bông kết trái.
Đời sống Đa Minh bao gồm hai yếu tố chiêm niệm và hoạt động, mà mục tiêu là loan giảng Chân Lý Tin Mừng, đem ơn cứu độ đến cho con người. Vì thế, Thánh Tôma Aquinô đã đúc kết tinh thần Dòng trong một châm ngôn thật súc tích: “Contemplari et contemplata aliis tradere”, “Chiêm niệm và chia sẻ cho tha nhân những gì đã chiêm niệm.”
Ước nguyện sao cho đời sống của các đan sĩ ngày càng trở nên những người con yêu đích thực của Thiên Chúa, của Cha Thánh Đa Minh và của Giáo Hội, để có thể phục vụ hữu hiệu hơn cho Lời Chân Lý bằng đời sống hi sinh và âm thầm cầu nguyện.
 
“Hãy cảm tạ Chúa vì Chúa nhân từ,
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 135,1)
 
 
 
 
 
 
 
 
A Brief History
OF THE DOMINICAN MONASTERY
Of Our Lady of the Holy Spirit in Viet Nam                  
  
    “I will praise you, LORD, with all my heart;
 I will declare all your wondrous deeds.” (Ps. 9:2)
 
  • In 1999, some Dominican perpetual professed sisters belonging to the Federation of the Dominican Apostolic Sisters in Vietnam, who desire to live the contemplative life, were given permission to start the Dominican monastic life through two-year novitiate according to Canon Law at a monastery of the Order.                           .
  • On October 23th, 2002, Fr. Carlos, Master of the Order, approved the foundation of the Dominican monastic community in Vietnam; concurrently, Cardinal John the Baptist Pham Minh Man, the Archbishop of Ho Chi Minh City Diocese gave the sisters permission to live in his Diocese. In the beginning, the sisters dwelt at the Religious House of the Conversion of St. Paul of the Vietnamese Dominican Province at Lac Quang Parish, Saigon.   
  • On the Feast of St. Joseph in 2003, the Sisters moved to Ngu Phuc Parish, Xuan Loc Diocese.        
  • On January 9th, 2004, Bishop Paul Mary Nguyen Minh Nhat approved of the sisters’ religious community in Xuan Loc Diocese according to Canon Law.  
  • The sisters submitted the letter to the Holy See to become an autonomous monastery when they grow in number after 12 years.    
On January 2nd 2014, Cardinal Joan Braz of Aviz, President of the Congregation for Institutes of Consecrated Life and Societies of Apostolic Life approved the letter to turn the community into an autonomous Dominican Monastery.    
 
In the joy of the Solemn Feast of Annunciation of the Lord, March 25th 2014, Bishop Dominic Nguyen Chu Trinh, Bishop of Xuan Loc Diocese officially approved and proclaimed Decree of Erection of Dominican Monastery in Xuan Loc, Vietnam.      
This great event was a significant mark in the history of formation and development of Xuan Loc Diocese, of Dominican family in Vietnam in general and of Dominican monastery in particular.
Been present as Dominican nuns in Vietnam country since 2002, it can be said, though, that the sisters are cherished in the eternal plan of God, nurtured in the charism of the Order of Preachers for almost 800 years, especially in the Dominican Family in Vietnam for the past years.
Numerous graces have been bestowed upon the sisters through the loving providence of God, the intercession of the Blessed Virgin Mary, St. Joseph, Father St. Dominic and Saints of the Order. There has been numberless loving support of the Church, the Bishops of Xuan Loc Diocese, Master of the Order as well as the Dominican Family in Vietnam and all over the world, along with countless efforts, sacrifice, hardship of relatives, benefactors, and all members in the community, particularly the pioneer Sisters for the build-up.
Right from the start of the history of the Order, St. Dominic united closely the contemplative life with the mission of preaching the Gospel. First of all, he established the monastery in Prouille in 1206 as a cradle and as a place to “nourish the apostolic life of brothers, as well as other communities in the Dominican family.” Thus, Dominican brothers and sisters have been shoulder to shoulder and collaborated with each other in the mission of serving the Lord’s Word over the past 800 years. Although they do not walk out of the enclosure to carry out the preaching mission, they select the “the better part” (Lk 10:42), that is to “hear the Word of God and observe it” (Lk 10:40; 11:28) and “reflect on them in her heart.” (Lk 2:19)
A tree has two parts for its survival: root and leafage. We can easily see the luxurious leafage, however, it is owing to the root, which is deeply rooted into the soil that makes it survive. The deeper and firmer the root is, the stronger the tree is, in turn the branches grow and bear fruits.
The Dominican life consists of contemplative and apostolic aspects, its object is to preach the Truth of the Gospel, and bring salvation for people. Saint Thomas Aquinas summed it up thus in a concise motto: “Contemplari et contemplata aliis tradere”, “Contemplation & sharing the fruits of contemplation.”

It is desired that by living the monastic life, the nuns would more and more become truly beloved children of God, of St. Dominic, of the Church, would effectively serve the Word of Truth by sacrificial life and secret prayer.
 
“Praise the LORD for He  is good;
God's love endures forever” (Ps. 135: 1)
 
 
       
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
       
 
 
114.864864865135.135135135250