09/06/2019
113

Chút Tâm Tình Cảm Mến!

Nước lũ không dập tắt nổi tình yêu, sóng cồn chẳng tài nào vùi lấp.
Lửa
tình là một ngọn lửa thần thiêng...
ai mang hết gia tài sự nghiệp mà đổi lấy tình yêu ắt sẽ bị người đời khinh dể.”

Lạy Chúa, Ngài tạo ra chúng con và Ngài đặt để nơi tâm hồn chúng con một ngọn lửa.
Ngọn lửa ấy cứ cháy âm ỷ, và khi chúng con đã đủ tuổi khôn thì ngọn lửa ấy cũng lớn lên theo năm tháng.
Đó là ngọn lửa tình
yêu.

Ôi! Tình yêu. Tình Yêu’, hai chữ ngọt ngào quá đỗi...
Khi chúng con phát hiện ngọn lửa đang cháy trong mình, thì ngọn lửa ấy lại dẫn chúng con đi tìm kiếm để lấp đầy khát vọng
yêu. Mỗi người đi tìm cho mình một tình yêu – một người nam hay nữ; cũng có những người tìm thấy tình yêu nơi thiên nhiên cây cỏ, nơi núi rừng, nơi biển cả, nơi các con vật... và họ hưởng nếm chút tình yêu qua các thụ tạo ấy.

Chúa ơi, con thấy mình tham lam biết mấy!
Con không thể thấy thỏa mãn với tình yêu nơi các thụ tạo của Chúa.
Bởi chúng chỉ mang một ít tình yêu của Ngài mà thôi và có khi tình yêu ấy pha lẫn với vị mặn của nước mắt, vị cay của sự hụt hẫng, vị đắng của sự phản bội, vị chua của sự giả dối... hay cả
những lấm lem bụi đời.
Chúa ơi, con khát khao Ngài là chính Tình Yêu.
Ôi Ngài là nguồn suối dịu ngọt, là sữa tinh tuyền, là mật ong nguyên chất hảo hạng.
Ngài là chính Tình Yêu tinh ròng. Ngài đã cho con được nếm thử và rồi con chẳng thể ngồi yên mà không chạy tìm kiếm Ngài.

“Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ.

Ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa.

Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông,

như mảnh đất hoang khô cằn không giọt nước.

 Nên con đến ngắm nhìn Ngài trong nơi Thánh Điện,

để thấy uy lực và vinh quang của Ngài.

Bởi ân tình Ngài quý hơn mạng sống,

miệng lưỡi này xin ca ngợi tán dương”.

Mặc đời cười chê con điên dại.
Vâng
, con điên dại vì Ngài.
Chớ gì con có thể nói như Thánh Phaolo, “
Tôi coi tất cả như rác, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Giesu Kito”.
Ấy vậy mà, lạy Chúa Giesu, Ngài ở đâu?

Ngài ở đâu? Con ngửa mặt lên trời

Chỉ làn gió và mây bay nhè nhẹ

Phải chăng Ngài là nơi gió và mây?

Ngài ở đâu? cho con mong tìm thấy

Đây cỏ hoa với chim muông vạn vật

Phải Ngài không, hay thấp thoáng bóng hình?

Ngài ở đâu? Con băn khoăn mãi thế!

Đây những con người vất vưởng lầm than

Đời cay đắng và sướng vui – cát bụi

Có Ngài không, cùng chia sớt nỗi niềm?

Ngài ở đâu? Trong cô đơn quạnh quẽ,

Trong nhớ mong, khao khát của tâm hồn

Trong cồn cào từng đợt sóng triều dâng

Trong xa vắng đời con – thân lữ khách.

Ngài ở đâu? Ôi tim con gào thét!

Chừng nổ tung muôn tia nắng rực vàng

Như vết tích buổi hoàng hôn còn sót lại.

Nơi thâm sâu tiếng vang như vọng lại

Ta ở mãi, trong lòng đời nhân thế.

Trong tim con, Ta hằng luôn ngự trị

Mãi ngàn sau, vẫn ở mãi muôn đời.

 

 

114.864864865135.135135135250